Sư phụ_Chương 7


Tên tác phẩm: 师傅, 站住!

Tác giả: 末尚尚

Edit: Vân đại

***

Chương 7

 Có người thổ lộ

“Lâu Đồng Đồng! Đây là chuyện xảy ra lúc nào! Không ngờ cậu lại cùng sư phụ thông gian? !” Tiểu Vũ đạp đất rống một tiếng, hấp dẫn những người khác trong ký túc xá chú ý.

Lâu Đồng Đồng  囧: “Không có không có, cậu cũng không phải là không biết, thầy trò luyến ái ở trong trò chơi là hành vi loạn luân, tớ sẽ không loạn luân. . .” Vừa nghĩ tới cái từ loạn luân này, Lâu Đồng Đồng càng  囧 囧 hơn, ở trong trò chơi loạn luân tốn hao quá lớn, hơn nữa còn không thể ly hôn…(>.<)

Mạc Yến Yến “Ái chà ” một tiếng, rồi dường như nhớ tới cái gì, lại kích động: “Thiếu chút nữa quên rồi, bạn phổ thông của tớ học bên kiến trúc có đề nghị hai phòng ký túc xá giao lưu, bọn họ tổng cộng sáu người, cùng chúng ta cũng vừa đúng sáu người, tối thứ sáu hẹn ở KTV, nhớ kỹ nhé! Những chuyện khác toàn bộ hủy hết, đám kia nam sinh đều là soái ca nha ~”

Vi Giai Linh đen mặt: “Yến Yến, làm sao cậu biết người ta đều là soái ca, cậu đã nhìn qua họ chưa?”

Mạc Yến Yến nói: “Chưa thấy, thế nhưng cậu không nghe nói bên ký túc xá khoa kiến trúc trường ta đều là soái ca? Hơn nữa, trọng điểm là mỗi người bọn hắn đều còn độc thân, cơ hội hiếm có, nhớ đến lúc đó ăn mặc trang điểm xinh đẹp một chút cho tớ!”

Lâu Đồng Đồng nói: “Không đi, tối thứ sáu có nhiệm vụ phải làm, phần thưởng rất lớn.”

Mạc Yến Yến ném một cái gối qua, phẫn nộ chỉ tay: “Đồng Đồng, cậu dám không đi?! Tớ sẽ đăng ảnh chụp của cậu lên diễn đàn trường, đi tranh bảng xếp hạng mỹ nữ cho mà xem! Cậu ngoài trò chơi có thể nghĩ đến những việc khác nữa hay không? !”

Lâu Đồng Đồng nói: “Đừng, tớ đi. . .”

Mạc Yến Yến thỏa mãn gật đầu: “Thật sao, nhưng thật ra tớ vẫn rất cao hứng muốn đem ảnh chụp của cậu post lên diễn đàn, đến lúc đấy đệ nhất mỹ nữ khoa trung văn nếu không phải là cậu thì còn là ai nữa. Nếu không phải cậu trạch lợi hại như thế, làm sao lại không có người theo đuổi?”

Lâu Đồng Đồng tùy tiện “ừ” vài câu, tiếp tục đánh quái . Lục Đồng lên tới cấp 45.

Đến tối thứ sáu, ký túc xá giao lưu. Lâu Đồng Đồng cũng biết điều trang điểm thay y phục, đi theo bạn cùng phòng ra cửa, dọc theo đường đi vẫn không yên lòng, tối nay trong trò chơi mở rất nhiều hoạt động mới, phần thưởng rất lớn. >_<

Sáu nam sinh khoa kiến trúc quả thật như đồn đãi, rất dễ nhìn, Mạc Yến Yến hành động như bà mai chuyên nghiệp, làm trung gian giới thiệu đối tượng. Lâu Đồng Đồng không lên tiếng, nàng đột nhiên nhớ lại tới buổi tối ngày nào đó, các nàng ở trong túc xá nói đến chuyện tìm đối tượng kết hôn tương lai. Chừng như các nàng đều có một cỗ cảm giác đầy nguy cơ. Mà Lâu Đồng Đồng lại là cái người trì độn, không nghĩ qua phải lo lắng những thứ này, bởi vì anh trai nói không có chuyện gì, nhà của chúng ta có tiền, ngươi có thể đi nuôi dưỡng tiểu bạch kiểm. . .

Có anh trai như vậy, thật là quá, quá hạnh phúc rồi!

Nam sinh tên Hà Thư dường như đối với Lâu Đồng Đồng rất có hảo cảm, luôn hướng bên cạnh nàng tiếp cận.

Mạc Yến Yến nói: “À, hát xong bài này, chúng ta đi uống cốc trà sữa rồi trở về chứ ?” Mọi người đều đồng ý.

Hà Thư nói: “Đồng Đồng, cậu bình thường thích làm gì? Tôi thích leo núi, đọc sách, chụp ảnh, những thứ này cậu có hứng thú với những điều nàykhông?”

Lâu Đồng Đồng vẫn còn đang nhìn đèn đường bên cạnh xuất thần, “Hả?”

Hà Thư lập lại lần nữa câu hỏi.

Lâu Đồng Đồng nói: “À, tôi thích chơi game online.”

Hà Thư hỏi: “Thế trò chơi đó tên là gì?”

Lâu Đồng Đồng nói: “《 Hư Vô 》.”

Hà Thư hai mắt sáng rực cười một tiếng: “Kỳ thật tôi cũng chơi 《 Hư Vô 》, tôi còn tưởng rằng con gái các cậu sẽ không thích chơi game cơ, mới vừa rồi còn chưa nói, tôi ở server Long Đằng, cậu thì sao? Ở khu nào?”

Đề cập đến trò chơi thì Lâu Đồng Đồng liền hào hứng nói chuyện: “Tôi ở Lô Thủy, mới vừa chơi không bao lâu.”

Hà Thư nghiêng đầu suy tư: “Tính ra trường chúng ta có rất nhiều người chơi ở Lô Thủy, D đại bên cạnh cũng có rất nhiều người chơi khu này.”

Trường học Lâu Đồng Đồng là M đại, cách một đường phố còn có một D đại.

Lâu Đồng Đồng nói: “Hả? Tôi không biết điều đó.”

Đến quán trà sữa rồi, Hà Thư cực kỳ có phong độ thân sĩ giúp Lâu Đồng Đồng kéo ghế, Mạc Yến Yến như tên trộm nhìn nàng cười cười.

Hà Thư nói: “Đồng Đồng, cậu tới khu tôi chơi đi? Tôi dẫn cậu thăng cấp.”

Lâu Đồng Đồng nói: “Chưa nghĩ tới chuyện đổi khu, sau này hẵng tính.”

Hà Thư giống như tiếc nuối than thở: “Aizz, độc thân đã lâu như vậy rồi, thật hy vọng sớm tìm cho mình một lão bà.”

Lâu Đồng Đồng làm sao nghe không ra ý tứ trong lời nói của hắn, cắn ống hút không nói tiếp, kỳ thật ấn tượng Hà Thư để lại cho nàng cũng rất tốt.

Trên đường trở về trường học Lâu Đồng Đồng bị va vào người khác một cái, Hà Thư nhanh tay kéo nàng lại, nói: “Cẩn thận chút.” Nàng đứng vững, tự nhiên gạt tay của hắn, nói: “Cám ơn.”

Hà Thư nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Lâu Đồng Đồng trước mắt, nói: “Đồng Đồng, em có tin vào ‘nhất kiến chung tình’ không?”

Lâu Đồng Đồng  囧 a 囧 , thổ lộ? Bọn họ đi ở phía sau, so với những người khác cách xa không ít, nàng muốn tìm người ngăn chặn cũng không được, lúng ta lúng túng nhìn Hà Thư, đợi chờ hắn nói tiếp. Nhưng thật ra hắn cũng không mong đợi câu trả lời của nàng, những lời này chỉ là một lời dạo đầu.

Hà Thư lắc đầu cười cười, thật giống như cũng đang kỳ quái chính mình, chẳng lẽ cảm giác đối với nàng thật mãnh liệt thế sao, hắn nói: “Đồng Đồng, con người của tôi không thích đem lời nói dấu ở trong lòng, tôi hình như đã thích em rồi.”

Lâu Đồng Đồng lần đầu tiên có nam sinh tỏ tình, gương mặt được ánh đèn chiếu vào, hồng hồng, hết sức đáng yêu.

Tiểu Vũ đi ở phía trước quay đầu lại la lớn: “Đồng Đồng, các cậu sao đi chậm vậy!”

Lâu Đồng Đồng “Ừ” một tiếng, tăng tốc cước bộ, quyết định làm con rùa đen rút đầu. Thật ra trước kia không phải là không có người thích nàng, chẳng qua là nàng tình cảm trì độn, chỉ đối với trò chơi thấy hứng thú. Cũng không phải là không có nam sinh ngỏ lời qua với nàng, chẳng qua là nàng chưa bao giờ đi đến chỗ hẹn, nhận được điện thoại của nam sinh xa lạ cũng chỉ thờ ơ mà chống đỡ.

Lâu Đồng Đồng lặng lẽ, từ khi còn bé cha mẹ công việc bề bộn, là anh trai cùng nàng lớn lên. Lâu Thượng vẫn không thích có nam sinh tiếp cận nàng, nên từ nhỏ đến lớn, nàng hoa đào cơ hồ không có, đều bị anh trai chặn đứt.

Hà Thư ý thức được mình quá vội vàng, ngữ điệu chậm rãi trấn an con thỏ nhỏ bị hù dọa: “Đồng Đồng, được rồi, tôi không cần câu trả lời ngay lập tức, em cũng đừng vội vã cự tuyệt tôi được không.”

Lâu Đồng Đồng ấp a ấp úng: “Được.”

Mãi cho đến khi trở về ký túc xá, Lâu Đồng Đồng vẫn tâm trạng không yên, nàng vỗ vỗ đầu, không muốn nghĩ nữa! Đăng nhập trò chơi!

Bây giờ đã là 11 giờ tối, Lục Đồng trở về môn phái làm nhiệm vụ, trong bảng hảo hữu anh trai cùng sư phụ đều online, nàng nghĩ nghĩ, vẫn là nghĩ không ra, vốn muốn hỏi ý kiến anh trai một chút, lại không để ý, gửi nhầm tin nhắn cho sư phụ. Cho nên bất hạnh của Hà Thư bắt đầu.

Dịch Thủy Thanh Hàn: “Đồng Đồng, hai người mới gặp mặt một lần, hà tất phải suy nghĩ đến hắn? Tới cửa cung điện Tề Thành, làm nhiệm vụ.”

Lục Đồng: “A?” Lâu Đồng Đồng hậu tri hậu giác phát hiện gửi lầm người, bất quá ngẫm lại lời nói của sư phụ, thật giống như cũng có đạo lý, Hà Thư mới nhận thức nàng một ngày. Mặc kệ mặc kệ, chơi trò chơi chơi trò chơi.

Sư phụ nói: “Đồng Đồng, ta chờ em tới đây.”

Lâu Đồng Đồng nhìn tiểu yêu tinh trong trò chơi, nhớ tới lần đó ở bên cánh đồng hoa, lúc sư phụ từ trên trời giáng xuống cứu nàng, đột nhiên trong não nảy ra, ma quỷ a, cùng sư phụ nói: “Nếu như em không tới đó?” Không tới cái gì? Trong thế giới internet này hay là bên ngoài? Vừa nghĩ như thế, nàng liền hối hận, nàng rốt cuộc đang nói cái gì đây a a a!

Sư phụ rất nhanh trả lời lại: “ Nếu vậy ta đây sẽ đi tìm em.”

Đối với một câu trả lời nhìn có vẻ bình thường như vậy, nàng vẫn cảm thấy cực kỳ cao hứng, liền điều khiển nhân vật Lục Đồng sử dụng truyền tống trục đi Tề Thành.

Cung điện Tề Thành nguy nga xuất hiện trước mắt, NPC thủ vệ đứng canh cửa cung điện, Lục Đồng từng bước từng bước đi lên bậc thang điêu khắc hoa văn, chung quanh có rất nhiều người chơi qua lại, sư phụ vẫn ngồi trên bạch mã kia, lưng đeo tử lam kiếm phát sáng, ở trên bậc thang nhìn xuống nàng.

Lục Đồng hướng hắn chạy tới, trong mắt của nàng thật giống như chỉ có một người một ngựa, người kia ở phía trước đang chờ nàng.

Lục Đồng đứng ở bên cạnh bạch mã, ngửa mặt hỏi: “Sư phụ này, tại sao cho tới bây giờ anh vẫn chỉ cưỡi bạch mã?” Bạch mã là thú cưỡi cấp tương đối thấp, sư phụ đã sớm vượt qua cấp giới hạn cưỡi bạch mã rồi.

Sư phụ ngồi trên lưng bạch mã đi xung quanh nàng hai vòng. Lâu Đồng Đồng cho là sư phụ có cái nguyên nhân gì đó nghiêm túc, tỷ như tốc độ nhanh dễ dàng giết người các loại, nhưng là sư phụ nói: “Cảm giác rất đẹp trai.”

Lục Đồng: “. . .” Không ý kiến là không ý kiến.

Hệ thống nêu lên, Dịch Thủy Thanh Hàn muốn mời  bạn cùng cưỡi một con ngựa , đồng ý hay không?

Đồng ý.

Vì thế Lục Đồng tiểu yêu tinh nhảy lên ngựa ngồi phía trước sư phụ, sư phụ một tay ôm eo nàng, một tay kéo cương, chung quanh có rất nhiều người chơi đã chạy tới vây xem.

Thanh Minh Vũ Thượng: “Oa, hiện trường!”

Ngưng Ngưng Ninh: “( thở dài ) Lâu Thượng lão Đại của ta, thật đáng thương.”

Sư phụ phát một cái biểu tượng giận tím mặt, mang theo Lục Đồng rời đi.

Lục Đồng: “Sư phụ, anh biết các nàng?”

Dịch Thủy Thanh Hàn: “Một người thuộc Tung Hoành Đế Quốc, một người thuộc Niết Bàn.”

Lục Đồng: “A.”

Sư phụ lại ném thuốc cao cấp sang cho nàng, ném xong thuốc đến ném trang bị, Lục Đồng quay đầu nói: “sư phụ, anh xem em là cái gì? Hòm giữ đồ di động?”

Sư phụ nói: “Ta thật rất muốn thế, như vậy có thể mang theo bên người không rời.”

Lâu Đồng Đồng không biết trả lời như thế nào, dứt khoát trầm mặc không viết chữ, yên lặng ngắm phong cảnh.

Hai người làm nhiệm vụ, Lục Đồng chịu trách nhiệm hưởng kinh nghiệm. Trong quá trình đánh quái gặp phải người bang Niết Bàn, bang chủ Long Phi Phi cũng không quên móc người: “Thanh Hàn, đem ái đồ của ngươi gia nhập vào bang chúng ta đi chứ ~”

Dịch Thủy Thanh Hàn: “Không thích.”

Long Phi Phi kinh ngạc: “Vì sao?”

Dịch Thủy Thanh Hàn: “Niết Bàn là một bang phái toàn hòa thượng.”

Long Phi Phi: “hừ hừ, Lục Đồng MM, nguyện ý gia nhập Niết Bàn chúng ta không? Trong bang có rất nhiều cao thủ, cam đoan dẫn muội thăng cấp thật nhanh!”

Dịch Thủy Thanh Hàn: “Đồ đệ của ta dĩ nhiên phải để ta đưa đi.”

Long Phi Phi: “Khi nào thì làm nhiệm vụ loạn luân đây? ( cười gian ) tới lúc đó nhớ kêu ta nha, ta đi xem chút, hắc hắc hắc.”

Lâu Đồng Đồng nhìn mấy chữ ‘nhiệm vụ loạn luân’ này mà 囧, chuyện này là sao? Loạn luân nhiệm vụ chỉ có một thì phải, chính là trước khi thầy trò muốn kết hôn đều phải trải qua, nàng không nhớ đã đáp ứng sư phụ a. . .

Sư phụ hoàn toàn không để ý đến nàng, ở kênh trước mặt cùng Long Phi Phi nói: “Chờ Đồng Đồng cấp số cao thêm chút nữa đã.”

Lâu Đồng Đồng choáng váng một cái, lập tức gửi tư tin cho sư phụ: “. . . Sư phụ, em lúc nào đã đáp ứng làm loạn luân nhiệm vụ?” Thay lời khác chính là ta đến lúc nào đã đáp ứng kết hôn?

Lâu Đồng Đồng chờ a chờ…, trong lòng vừa mong đợi vừa khẩn trương, nhưng sư phụ căn bản không có trả lời lại.

Sau khi đánh chết một tiểu boss, tin nhắn trả lời của sư phụ mới chầm chậm gửi sang: “Cái này hả, ta cũng quên rồi.”

= =‖ nàng căn bản là không có đáp ứng nha.

Dịch Thủy Thanh Hàn: “Phần thưởng rất lớn.”

Cũng không lâu lắm, sư phụ lại bổ sung một câu: “Em không phải là vẫn còn nợ ta tiền một thân trang bị nha, căn cứ theo trình độ kinh tế của em bây giờ, còn phải đợi đến lúc nào? Chúng ta làm xong loạn luân nhiệm vụ, em được tiền thì đưa ta ~”

Không, không đúng. . .

Làm xong loạn luân nhiệm vụ, đó không phải là nàng phải gả cho sư phụ sao? loạn luân trong《 Hư Vô 》là không thể ly hôn, sư phụ lại muốn làm nàng choáng váng nữa sao? Nhớ ngày đó nàng chính là như vậy bái nhầm sư phụ a. . .

Lục Đồng nói: “( gào thét ) bây giờ em thiếu, sẽ tính toán cả lãi trả cho anh sau.”

Sư phụ thong thả nói: “À, ta không thích thu lãi, miễn cưỡng cho phép em đem mình thế chân cho ta là được rồi.”

Lục Đồng: “. . .” = =! !

 

PS: Mình là mình thật không thích bạn Hà (tại sao hắn lại họ Hà – Hà Dĩ Thâm của em *đạp đất ăn vạ*)

Mình là mình thật rất ghét em 47, ghét từ chương trước cho tới chương cuối cùng, tại sao lại cho ả xuất hiện sớm thế *đấm ngực khóc hận*

6 thoughts on “Sư phụ_Chương 7

  1. Kiểu như thấy mà không giựt là có lỗi với lương tâm í ha =))
    Đang cố nốt ch8 mà thấy oải quá đi T T

À.. ờ....

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s